Searching...
Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

[Sức khỏe ] -Nước mắt của mẹ chồng tôi

GiadinhNet - Thấy con dâu ngồi bế con luôn miệng nhờ chồng pha sữa, cắm cơm, nhặt rau… như mọi ngày, một cảm giác khó ở trào dâng trong lòng bà Bền. Bà đi ra đi vào. Bà muốn nói một điều gì đó với cô con dâu nhưng không thể cất lời.

Cả một đời đi làm dâu, chuyện chăm sóc con cái và công việc nhà chỉ một mình bà đảm nhiệm. Dù có trăm công nghìn việc, dù có “lợn kêu con khóc” thì bà cũng không bao giờ dám hé miệng nhờ chồng đỡ đần cho một tay. Ngay cả khi hai con đã lớn, bà Bền vẫn cứ phải chung thủy, sắt son với chuyện cơm nước, giặt giũ. Các con trai bà không được phép làm những công việc gia đình. Cả cái làng quê nơi bà về làm dâu, đàn ông con trai không ai làm việc nhà hết. Nếu người đàn ông nào đó khi đã có vợ mà giặt quần áo, quét nhà, rửa bát, đi chợ hay nấu cơm…thì sẽ trở thành nhân vật đàm tiếu của cả dân làng. Họ sẽ không gọi người đàn ông đó là “anh” mà sẽ bị gọi là “chị”, là “bà”. Đơn giản, theo suy nghĩ của họ, “đàn ông mà quét nhà rửa bát thì đó là điều nhục nhã”, là “bị vợ leo lên đầu”, là “dạng đàn ông mặc quần lụa”…
Hồi mới lấy chồng, nhiều khi một tay bế con, một tay cơm nước vẫn bị chồng chê trách vì bữa cơm muộn giờ... bà Bền cũng ức chế lắm. Nhưng lâu rồi thành quen, dần dần bà cũng trở thành người phụ nữ làng Đôi mẫu mực. Cam chịu, nhẫn nhịn, hết lòng phục vụ chồng con, gia đình. Từ việc quen làm việc nhà một mình, giờ bà cũng nhiễm lấy cái ý nghĩ “đàn ông thì phải làm việc lớn, còn việc nhà là của phụ nữ”.
Ấy thế mà cuộc đời thật tréo ngoe. Đứa con trai mà bà dứt ruột đẻ ra, chăm bẵm nuôi nấng cho đến ngày khôn lớn, bà chưa được nó giặt cho bộ quần áo, chưa nấu cho mẹ được bát cháo lúc bà ốm đau…ấy thế mà giờ đây cứ cun cút nghe vợ sai bảo, cun cút cơm bê nước rót cho “con nhà người ta”. “Nhục quá con ạ. Anh em làng xóm ở quê nhỡ có ai biết thì mẹ còn mặt mũi nào mà trở về hả con”, nghĩ đến đây, nước mắt bà Bền cứ tuôn từng dòng.
Thấy mẹ bỗng dưng khóc, vợ chồng Thùy lo lắng hỏi:
- Mẹ ơi, sao thế mẹ ơi?
Bà Bền không trả lời mà bỏ vào phòng ngủ. Hai vợ chồng Thùy ngơ ngác nhìn nhau không hiểu đã có chuyện gì xảy ra. Bỗng nhiên Thùy nhớ ra, cách đây khoảng 1 tháng, mẹ chồng cũng có thái độ tương tự. Cố lục lại trí nhớ cách đây một tháng, Thùy bỗng ồ lên:
- Em biết lý do vì sao mẹ khóc rồi. Anh có biết không, lần trước mẹ cũng khóc như vậy. Hôm đó em nhờ anh phơi quần áo, khi anh đi làm rồi mẹ cũng ngồi khóc y như hôm nay.
- Thế nghĩa là sao?
- Thì mẹ khóc vì thương anh chứ sao nữa. Ngày mới gặp em, anh từng nói với em là anh chưa biết nấu cơm, quét nhà rửa bát bao giờ. Anh yên tâm đi, em sẽ có cách làm cho mẹ hiểu ra vấn đề. Một đời mẹ đã khổ vì tư tưởng “trọng nam khinh nữ” rồi. Anh hãy giúp em cởi bỏ nỗi ấm ức trong lòng mẹ nhé.
Nói rồi, Thùy ghé sát tai chồng thì thầm. Thùy bày ra một mưu kế, nếu thực hiện trót lọt, bà Bền sẽ nhận ra ý nghĩ sai lầm của mình. Mạc Vi
Liên kết hữu ích: Báo Mới Bình Thuận | Báo Mới Buôn Ma Thuật | Báo Mới Cà Mau | Báo Mới Cần Thơ | Báo Mới Cao Lãnh | Báo Mới Cao Bằng | Báo Mới Đà Nẵng | Báo Mới Điện Biên | Báo Mới Điện Biên Phủ | Báo Mới Đông Hà

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Back to top!